»  
»  
13:59, 19/11/2020

Triêu Lộ Sanh Ca
✿ Người Đăng: tienelsa ✿ Tác Giả: Thị Tửu Cật Trà
36 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Triêu Lộ Sanh Ca


Triêu Lộ Sanh Ca

Tác giả:Thị Tửu Cật Trà

Chỉnh sửa: Hạ Ngọc Băng.

Biên tập: Hạ Ngọc Băng.

Thể loại: đam mỹ (namxnam), hiện đại, 1×1, có H, đôi bên thầm mến, HE.




Giới thiệu

Nhìn tựa truyện có vẻ hơi khó hiểu đúng không nào? Cơ mà cực kì đậm chất thơ ca ấy. Ừm, thật ra nó văn vẻ vậy đấy chứ không có ý nghĩa gì đâu:>

Chỉ là tên truyện chính là tên về hai nhân vật chính của câu chuyện mà thôi.

Cố Văn Sanh đã thầm thích Lưu Triêu từ rất lâu rồi, từ cái hôm đầu tiên gặp nhau khi còn là thiếu niên cơ.

Nhiều lúc Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chạnh lòng, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ.

Mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.

Đối với người ngoài thì tao nhã lịch sự đối với công thì tính tình trẻ con thụ x đối với người ngoài thành thục thận trọng đối với thụ thì phúc hắc muộn tao công.

Lời editor:

Thật ra định để tên truyện là ‘Khúc khèn buổi sớm’, nhưng mà thấy không liên quan gì tới truyện cả nên thôi. Để luôn tên gốc cho có liên quan tới nhân vật.


Chương 1

Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu.

Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu ——

"Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.

Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: "Thiếu gia.”

Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại.

Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.

???

Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ.

Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.

Cố Văn Sanh thông qua kẽ ngón tay lén lút ngắm nhìn gò má của Lưu Triêu, cậu cảm thấy dáng vẻ của A Triêu nhà mình thật sự vô cùng vô cùng đẹp trai, nhất là khi hắn dùng vẻ mặt nghiêm túc cài từng chiếc cúc áo cho mình, muốn không thích cũng không được. Bây giờ cậu chỉ muốn bay đến hôn Lưu Triêu một cái, phát ra tiếng chụt, hôn xong còn phải liếm liếm má Lưu Triêu mấy phát, liếm đến khi nào ánh lên từng vệt nước đầy tình sắc…

Cố Văn Sanh nuốt nước miếng, cảm giác mình có hơi cương lên. Cậu giả vờ vô ý lấy tay trái che đi người dưới, nhưng vành tai lại hồng lên.

Ý dâm là cậu, xấu hổ cũng là cậu.

"Anh đã dậy rồi hả?” Chờ Lưu Triêu cài xong nút áo, Cố Văn Sanh mới khô khan hỏi một câu.

Hỏi thế thì còn không bằng không hỏi, hỏi nhảm.

Lưu Triêu thấp giọng "Ừm.” một tiếng, ngón tay vô tình lướt qua xương quai xanh của Cố Văn Sanh.

Cố Văn Sanh sống trong nhung lụa từ nhỏ, màu da trắng hơn mấy phần so với người thường, xương quai xanh cũng rất đẹp mắt, hai bên hơi lồi ra, ở giữa nhẹ nhàng hõm vào.

Lưu Triêu nghiêng đầu qua một bên, không nhìn vào Cố Văn Sanh nữa.

Cố Văn Sanh thấy Lưu Triêu dời tầm mắt đi, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm theo, cậu vội vàng đứng dậy nói: "Vậy em đi thay quần áo.” Chờ đến lúc chạy tới cửa, Cố Văn Sanh quay đầu lại tha thiết mong chờ nhìn Lưu Triêu, "Hôm nay anh có ăn cơm ở nhà không?”

Lưu Triêu khẽ gật đầu một cái, Cố Văn Sanh lập tức cười rộ lên.

Cố Văn Sanh môi đỏ răng trắng, tóc mai mềm mại dán vào hai bên gò má, vành tai ửng lên một màu hồng nhàn nhạt, cười lên làm hé ra chiếc răng nanh nho nhỏ, nhìn vừa hoạt bát vừa đáng yêu.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Triêu Lộ Sanh Ca - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/71-24007-1#ixzz6eDb1OM9u




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile