»  
»  
23:40, 15/03/2015

✿ Người Đăng: LikeLove ✿ Tác Giả:
1.256 Lượt Xem 60 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Vô Ngôn

Do nhiều yếu tố tác giả xin fix lại truyện”Không Đến Được”mặc khác tác giả cũng vay mượn văn từ của các tác giả khác…nếu đọc được xin vui lòng bỏ qua...

...................................................................................................................................

-"Tiểu ca, tôi có nặng không?" -"Ừm" -…….. -"Mang cả thế giới trên lưng cậu nói xem có nặng không?"
.....................................................................................................................................

VÔ NGÔN

Tôi tên là Tiểu Thiên năm nay 15 tuổi là một con người bình thường với ước muốn duy nhất là mong sao cuộc sống thật bình yên và lặng lẽ trôi qua từng ngày,nhưng không hiểu sao mọi thứ cứ như đảo lộn lên có vẻ như ông trời đang thử thách tôi…
…Một ngày trước…
-"Mẹ thằng Tiểu Thiên có nhà không,ra đây tôi báo cho chị tin vui"
Tôi từ trong bếp ló đầu ra xem coi là ai hóa là dì tôi
-"Tin vui"
Tôi thì thầm trong miệng đặt ra câu hỏi lớn có phải mình nghe nhầm không,thường dì tôi qua nhà tôi là toàn đòi tiền,chuyện này hơi lạ.Mẹ tôi từ trong phòng ngủ bước ra với vẻ mặt mệt mỏi tái nhợt,chắc còn đang bị sốt,nhìn cơ thể bà ngày càng gầy gò…tôi thở dài
-"Dì thằng Thiên đó ha...ngồi xuống đi"
Bà yếu ớt lụt trong túi áo ra một sấp tiền lẻ rồi đi tới đặt trong tay dì tôi
-"Em cầm đi, số còn lại để vài ngày nữa chị đưa em sao"
Sau đó mẹ tôi ho vài tiếng...Nét mặt dì tôi ngơ ngát chắc mấy ngày nay mình toàn qua đòi tiền nên chị ấy nghĩ qua đây lại đòi tiền đây mà
-"Không không chị đừng hiểu nhầm hôm nay em qua là báo cho chị tin vui,chứ mấy đồng lẻ này em lấy làm gì của chị"
-"Tin vui…"
Mẹ tôi khẳng định lại trong cũng hơi bất ngờ…chẳng phải trúng vé số,cũng chẳng phải trúng số đề… làm gì có tin vui
-"Đúng tin vui…chị đứng ngay ra đó làm gì lại đây ngồi xuống rồi em nói…"
Dì tôi đỡ mẹ tôi lại ghế ngồi trông có vẻ ân cần,điều này khiến tôi và mẹ tôi cảm thấy có chút gì đó không đúng,tôi từ trong bếp tiếp tục lắng nghe và quan sát tình hình
-"Sao người chị nóng quá… đừng nói với em là chị đang bệnh nhen, có bảo thằng Thiên mua thuốc uống chưa"
-"Bị cảm nhẹ thôi ,chị nằm nghỉ vài ngày là hết thuốc men chi tốn…"
Mẹ tôi cười cố cười nhạt trả lời trong khi tay đang châm nước trà cho dì tôi

Tôi cảm thấy lòng quặn đau khi nghe những lời nói tù mẹ tôi bởi vì tôi biết nhà tôi quá nghèo đừng nói chi là thuốc ngay cả một hột gạo cũng chẳng còn,tôi liếc nhìn qua nồi cháo lỏng đó là tất cả những gì nhà tôi có.Điều này khiến bản thân tôi thật vô dụng

Dì tôi im lặng nhìn xung quanh một lần cho thật kỹ,thật hoang tàn bốn bề trống rỗng mái nhà xêu vẹo đầy lỗ hổng…có thể nói là nghèo rớt mồng tơi,trong lòng dì tôi chắc đang thấy ái có vẻ bấy lâu nay dì có hơi không đúng với mẹ tôi…mà nghĩ lại nếu dì không giúp cho gia đình tôi mượn tiền thì chắc tôi và mẹ cũng không thể sống qua ngày

-”Chị hãy giữ lấy mà mua thuốc uống”
Dì tôi móc trong bốp ra tờ giấy 500 ngàn,đặt trong tay mẹ tôi
-"Chị …chị không thể nhận tiền của em, em cầm lại đi,nó quá lớn đối với chị"
Mẹ tôi cầm tiền đặt ngược lại trên tay dì
-"Cái chị này…số tiền này không phải em cho không chị đâu”
Lại một lần nữa dì cầm chặt tay mẹ tôi siết chặt lấy số tiền,thú thật thì đây là lần đầu tiên tôi và mẹ nhìn thấy số tiền này quả thật rất lớn với gia đình tôi
-”Cảm ơn em”
Mẹ tôi rưng rưng nước mắt không nói ra lời
-"Thôi dùm em đi…lớn rồi mà còn khóc nữa dù sao em là em của chị nên em có bổn phận phải giúp đỡ chị nói lời cám ơn làm gì"

Bầu không khí chìm trong tình cảm cũng hơi quá lâu,nhìn hai chị em họ mà tôi không biết nói gì thường ngày tôi cũng không ưa cái bà dì này hôm nay thấy tình cảnh này làm tôi có cách nhìn khác tuy ngoài mặt thì lạnh luôn nói tới tiền nhưng trong tâm luôn xem trọng tình thân

-"Nảy giờ nói chuyện tùm lum mà quên mất chuyện quan trọng…"
Nói xong câu này dì tôi nhìn mẹ tôi có chút gian tà…không lẻ sau lời nói ngon ngọt lại chính là cạm bẫy
-"Em nói đi úp mở làm gì…"
Mẹ tôi lau nước mắt đang chảy trên đôi gò má gầy gò hốc hác
-"Chuyện là em được người quen nhờ,giúp kiếm một người giúp việc cho một gia đình giàu có,em liền nghĩ ngay đến chị, thật là mai mắn lại đúng yêu cầu của người ta"
Dì tôi cười tự mãn thật lớn
-"Em bị sao vậy,chị ốm yếu vậy ai mà nhận,với lại còn thằng Tiểu Thiên chị đi rồi ai mà chăm sóc nó…"
Mẹ tôi thở dài tuyệt vọng
-"Chị nghĩ đi đâu thế em nói là nói thằng Tiểu Thiên kia"
-"Tiểu Thiên…"ah chính là mình rồi
-"Trời đất,thẳng tiểu thiên nó có bao lớn làm sao mà giúp việc được,với lại chị cũng không an tâm để nó một mình nơi xứ lạ quê người,chị thấy không ổn đâu…"
Mẹ tôi từ chối
-"Cái chị này chị tưởng em ác độc tới mức đưa cháu mình vào chỗ chết ah,chị nge em nói nè … nhà người ta giàu cuộc sống của thằng tiểu thiên không cần lo ba bữa,với lại mỗi tháng người ta sẽ trả lương tháng 4 triệu cho chị một công đôi lợi không lẻ chị muốn thằng Thiên phải sống trong cảnh nghèo khó ,không đủ ăn không đủ mặc hay sao"
-"Chị…"
Mẹ tôi ngẩn người cứng họng

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Vo Ngon ~ Vô Ngôn - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/52-2462-1#ixzz3UTP2O0Q8


Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2021 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
-Giao diện Mobile