»  
»  
16:20, 20/07/2020

[Vong Tiện] Ngàn Thương Trăm Sủng
✿ Người Đăng: VuongBoi ✿ Tác Giả: 正襟危坐的炕
263 Lượt Xem 81 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện [Vong Tiện] Ngàn Thương Trăm Sủng


[Vong Tiện] Ngàn Thương Trăm Sủng

NGÀN THƯƠNG TRĂM SỦNG (千疼百宠) - Ma đạo tổ sư đồng nhân.

Tác giả: 正襟危坐的炕 (@正襟危坐的炕/糖蒸禾 in Weibo)

Bản QT: TraHoaCac

Edit: phamnoi2704

Beta: Cẩm Tú

Thể loại: Đồng nhân văn, HE, ngọt xen chút ngược, sủng, có H




Couple: Lam Vong Cơ/Lam Trạm/Hàm Quang Quân x Nguỵ Vô Tiện/Nguỵ Anh/Di Lăng lão tổ
Truyện theo hướng nguyên tác nhưng có thay đổi. Có thể tóm tắt như sau:
Sau khi Lam Vong Cơ cùng Nguỵ Vô Tiện kết làm đạo lữ, an an ổn ổn sống cùng nhau được một thời gian thì vết ác trớ mà ngày trước Nguỵ Vô Tiện dời từ người Kim Lăng đến trên người mình dở trò, đẩy Lão tổ vào mộng cảnh luân hồi. Hàm Quang Quân uy vũ liền cùng Lão tổ người nhập mộng, đem hết thảy những gì có thể uy hiếp đến lão bà của y xoay chuyển trong lòng bàn tay.

1.
Nguỵ Vô Tiện cảm thấy eo lưng mình co rút đau đớn như bị đao bổ rìu đục cắt đứt, cắn răng khó nhọc đem hai chân còn run rẩy rút ra khỏi chăn mềm đang bó chặt một chút. Mi tâm hắn khẽ nhăn lại, chịu đựng cảm giác dinh dính ở thân dưới cùng hậu phương vì động tác của mình mà không khống chế được chảy ra bạch dịch, chống khuỷu tay xuống cố ngồi dậy. Hắn muốn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng những vết tích hoan ái còn tươi mới trên người làm cho hắn không cách nào phủ nhận tình hình chiến đấu kịch liệt vừa rồi.
Nguỵ Vô Tiện nâng mắt, thần sắc phức tạp nhìn chằm chằm người đang quay lưng về phía mình. Y phục trắng như tuyết, vai rộng eo hẹp, mái tóc dài đen nhánh đã buộc gọn gàng cài phát quan đâu vào đấy. Tuy rằng bộ dạng lúc Lam Vong Cơ không mặc quần áo hay quần áo chỉnh tề hắn đều đã chiêm ngưỡng qua, nhưng nhìn thấy cảnh này, Nguỵ Vô Tiện vẫn không kìm được từ đáy lòng dâng lên một loại cảm giác khó tả. Hắn chần chừ một lúc, khi mở miệng liền phát giác giọng nói của mình đã khản đặc đến khó nghe:
"Vừa nãy..."
Còn chưa dứt lời, Lam Vong Cơ lẳng lặng dời ánh mắt, chăm chú nhìn hắn, thấy Nguỵ Vô Tiện một bộ dáng muốn nói lại thôi cũng không biết nói gì. Nguỵ Vô Tiện im lặng, chớp mắt nhìn góc chăn được ém kỹ lưỡng một cái, khoé môi có chút cong lên. Do dự một lúc, hắn chậm rãi nói, mắt vẫn nhìn chằm chằm Lam Vong Cơ như muốn từ trong mắt y nhìn ra một cái gì đó:
"Cho nên chúng ta..."
Lam Vong Cơ chăm chú nhìn hắn, không hề có ý né tránh. Trái ngược với Nguỵ Vô Tiện có vẻ xấu hổ không được tự nhiên, y lại phá lệ bình tĩnh mà đón nhận ánh mắt của hắn, gật đầu:
"Ừm"
Nguỵ Vô Tiện: "..."
Cho nên, bọn hắn thật là đã làm chuyện đó a!
2.
Mặc dù trước giờ Nguỵ Vô Tiện không biết giữa nam nhân và nam nhân thì làm kiểu nào, nhưng hiện tại chỉ cần nhìn những vết tích thất loạn bát tao trên thân trần của hắn liền biết trước đó đã xảy ra việc gì. Hắn im lặng nuốt nước bọt, đột nhiên cảm thấy mặt nóng đến phát sợ. Là dạng người sau khi cơn say rượu qua đi thì đại não liền thanh tỉnh, cảm xúc kịch liệt cũng sẽ theo cơn đau đầu mà biến mất khiến hắn không cách nào quên được vì sao lại dẫn đến tình huống này.
"Ngươi..."
Nguỵ Vô Tiện vẫn còn sững sờ ngồi ngây ngốc một chỗ, thấy Lam Vong Cơ đưa tay về phía mình liền theo phản xạ mà giơ tay cản lại. Bản năng cảnh giác từ Xạ Nhật chi chinh mấy năm nay đã khắc sâu trong tiềm thức, cho dù người đó là Lam Vong Cơ thì phản ứng đầu tiên của hắn cũng là đưa tay ngăn lại. Cũng không trách được, Ôn thị bên kia quá nhiều kẻ muốn lấy mạng hắn, ban đêm cũng vì đề phòng bị tập kích mà hắn không cách nào ngủ yên giấc.
Nguỵ Vô Tiện vừa đưa tay ra cản liền cảm thấy hối hận, rõ ràng chính mình say rượu rồi chui vào lòng người ta, giờ lại bày ra cái tư thái kệch cỡm này là cho ai nhìn. Cánh tay ngượng ngùng hạ xuống, như không có việc gì kéo cao chăn trùm lên người, che khuất thân trên tràn đầy vết tích của mình, đem mặt giấu một nửa vào trong chăn, ánh mắt phức tạp do dự nhìn Lam Vong Cơ.
Lam Vong Cơ không biết hắn mới chỉ trong chớp mắt đã đem suy nghĩ của mình bách chuyển thiên hồi, đến ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng đem mấy lọn tóc ướt đẫm mồ hôi của Nguỵ Vô Tiện vén ra sau tai. Nguỵ Vô Tiện sửng sốt đến mức mắt cũng không thèm chớp, cảm thấy đối phương ôn nhu cùng tỉ mỉ ngoài dự đoán, toàn thân từ trên xuống dưới đều mất tự nhiên đến cực điểm.
"Thân thể sẽ khó chịu một chút." Lam Vong Cơ nói khẽ, động tác quen thuộc tới nỗi làm Nguỵ Vô Tiện kinh ngạc "Ta giúp ngươi tắm rửa."
Nguỵ Vô Tiện: "Không, không, không, ngươi chờ một chút."
Làm gì có đạo lý đến tắm rửa còn cần người giúp?!? Hắn cũng không phải tay cụt chân què, nếu để lộ ra việc hắn tắm rửa còn cần người giúp, truyền đi chẳng phải làm cho người khác cười đến rụng răng hay sao? Không được không được, hắn không muốn sau này ra chiến trường bị kẻ thù cười đến thối mũi nha.
Đáng tiếc vừa mới hạ quyết tâm thì cổ tay liền nhẹ nhàng bị người ta nắm lấy, tại những chỗ có vết tích ứ đọng thuần thục xoa nhẹ vài lần. Nguỵ Vô Tiện mềm nhũn từ đầu đến chân, cảm thấy linh lực được truyền vào kinh mạch, toàn thân như chìm trong dòng nước ấm áp. Còn đang mơ mơ hồ hồ hưởng thụ thì đã bị Lam Vong Cơ thò tay vào trong chăn, vòng xuống dưới đầu gối nhấc lên.
Một đại nam nhân như Nguỵ Vô Tiện cứ như vậy bị người ta bế, thẹn đến cực điểm muốn giãy ra. Nhưng Lam Vong Cơ khí lực to lớn, nửa điểm cũng không cho hắn động đậy. Người này bình thường luôn thu liễm, hôm nay lại có chút cường ngạnh, không nói một câu liền bế thẳng từ trên giường vào bồn tắm. Cho đến khi chạm vào làn nước ấm áp, Nguỵ Vô Tiện vẫn còn mờ mịt chưa lấy lại được tinh thần, nhưng vì muốn giữ chút mặt mũi còn sót lại nên cũng cố khoát tay lên thành bồn, tựa vào ván gỗ sau lưng, bất động thanh sắc đem thân thể từ từ chìm vào trong nước.
Nguỵ Vô Tiện cảm thấy bị người khác nhìn chằm chằm lúc mình đang tắm có chút quái dị, vậy nên đưa mắt nhìn Lam Vong Cơ ho nhẹ một tiếng, xấu hổ cười nói:
"Ngươi... đi ra ngoài trước được không? Ta tắm rửa xong lại cùng ngươi nói chuyện."
Lam Vong Cơ yên lặng nhìn hắn, không biết có phải do từ trên cao nhìn xuống hay không mà con ngươi thanh lãnh dưới ánh nến chiếu rọi phảng phất tối lại. Nguỵ Vô Tiện bị y nhìn đến toàn thân phát run, nhưng lại suýt có chút kiềm chế không nổi mà muốn thân cận y, dứt khoát thu hồi ánh mắt, tuỳ tiện đưa tay khuấy loạn nước trong bồn tắm. Nguỵ Vô Tiện cười nói:
"Thật sự là không có chuyện gì đâu, Lam Trạm ngươi ra ngoài trước đi. Ta lớn như thế này ngươi còn lo ta chết đuối sao?"
Hắn còn ra vẻ trấn định khum hai tay múc nước lên loạn xạ lau mặt, cảm giác như người kia đang cố tình đùa giỡn mình. Mà kể cũng lạ, người trước mặt rõ ràng vẫn là một thiếu niên hai mươi tuổi, khuôn mặt tuấn mỹ vẫn còn vương nét ngây ngô mà hắn quen biết, là người cùng hắn kề vai chiến đấu trong Xạ Nhật chi chinh, cùng hắn vào sinh ra tử nơi núi thây biển máu. Hai năm qua Nguỵ Vô Tiện thấy Lam Vong Cơ so với thiếu niên năm đó bị hắn lúc đến Vân Thâm cầu học trêu một câu liền nhíu mày quát "nói hươu nói vượn" đã trầm ổn hơn không ít, nhưng không nghĩ đến chuyện y ở phương diện này lại thành thục hơn hắn quá nhiều.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : [Vong Tiện] Ngàn Thương Trăm Sủng - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/56-22543-1#ixzz6SWmpqv9W




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile