»  
»  
12:00, 07/08/2020

Xuân Như Cựu
✿ Người Đăng: NuThanTruyen ✿ Tác Giả: Nhược Hoa Từ Thụ
119 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Xuân Như Cựu


Xuân Như Cựu
Tác giả: Nhược Hoa Từ Thụ
Ngày hoàn thành: 2017-02-15

Translator: QT ca ca & GG tỷ tỷ
Editor: Han Jin
Số chương: 122 chương (116 chương chính văn + 6 chương phiên ngoại)

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ^^



Văn Án


Trước khi trọng sinh, Bộc Dương công chúa hận Vệ Tú tận xương; sau khi trọng sinh, Bộc Dương chỉ muốn có được người này.
Nói một cách đơn giản, đây là câu chuyện về một ẩn sĩ sống trong núi cứu được một vị công chúa bị trọng thương, sau đó bị công chúa câu dẫn, dụ bắt.
Ghi chú:
1. Ẩn sĩ ngồi xe lăn không tiện đi đứng, không thích liền lui. *chớp chớp nháy*.
2. HE, hạnh phúc cuối đời.
Nhân vật chính: Tiêu Hoành, Vệ Tú


Chương 1


Hàm An mùa xuân năm đầu, sao trời thay đổi. Thái Sử giám suốt đêm trình tấu, sao Tử Vi ảm đạm, tức xuất hiện kẻ sẽ soán ngôi, cần trừ gian nghịch, phù trợ chính đạo. Giờ tý canh ba, trong đêm khuya an tĩnh vang lên tiếng động nặng nề từ cửa Thừa Thiên đang mở ra. Ngay sau đó, mấy ngàn cấm quân từ cửa cung theo khoái mã tràn ra, tiếng vó ngựa dồn dập, phá vỡ không gian. Cùng lúc đó, phủ đại trưởng công chúa của Bộc Dương đèn đuốc sáng trưng. Trên chính điện, đại trưởng công chúa Tiêu Hoành ngồi ngay ngắn, trước mắt nàng là đình viện rộng lớn, tám trăm binh lính thân mang khôi giáp, tay cầm đao, đang đứng đợi lệnh. Đây đều là thân binh của nàng, chỉ có nàng mới có quyền ra lệnh, đến cả thiên tử cũng không thể sai khiến. Hiền sĩ, lương tướng trong phủ đại trưởng công chúa ngồi thành hai bên, cả đại điện không một người nào lên tiếng, yên tĩnh như tử địa. Bộc Dương đứng dậy, đi đến dưới mái hiên. Mọi người đều cùng đứng dậy, yên lặng đi theo phía sau nàng. Bên trong đình, binh lính đều chăm chú nhìn nàng, ánh lửa hắt vào gương mặt đỏ bừng, bật lên tâm huyết của mỗi người. Vị giáo úy lĩnh binh tiến lên từng bước, cầm đao quỳ xuống, cao giọng "Quân vương vô đạo, tin lời gièm pha, muốn giết hại thân trưởng ..." Hắn chính khí nghiêm nghị lên án, mỗi một người lính đều lộ ra thái độ tức giận. Bộc Dương ngẩn đầu, nhìn trời đêm đen như mực, ngay cả một vì sao cũng không thấy được. Từ nay về sau, thứ nàng có được cũng chỉ là một mảng hắc ám không vương một chút ánh sáng này. Phía sau nàng, một tên thuộc hạ bỗng chốc quỳ xuống thật mạnh. Đầu gối chạm vào nền gạch bên dưới phát ra một tiếng động nặng nề, hắn xúc động lên tiếng "Điện hạ! Không phải điện hạ bất nghĩa, mà là chủ thượng bất nhân, cho tới hiện tại, chuyện này chỉ có một con đường !" Những binh lính khác có được cổ vũ, đồng loạt hô lớn, thanh thế rung trời. Chỉ có Trường Sử đứng bên cạnh, trên mặt là vẻ bi thương không giấu được, tách biệt hoàn toàn với không khí sôi trào nơi này. Cho tới khi Bộc Dương nhìn qua, hắn hai mắt rưng rưng hướng nàng vái chào, rồi thừa lúc không người nào chú ý, theo bóng đêm ẩn mình đi mất. Trong thành sớm có cảnh giới, chín cửa thành đều có cấm quân tiếp nhận, nghiêm khắc phòng bị. Binh lực trong tay nàng chỉ có tám trăm, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Đã như vậy, cần gì để bản thân càng trở nên khó coi. Bộc Dương phất tay ý bảo mọi người im lặng, nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời, lại thở dài một tiếng. "Giải tán đi" "Điện hạ!" Mọi người không dám tin, vị Giáo Úy đỏ hồng hai mắt xông lên phía trước, quỳ xuống bên chân của Bộc Dương dự định khuyên can. Nhưng Bộc Dương lại nâng hắn dậy. "Mang theo bọn họ, trốn đi." Đình viện an tĩnh lại, hòa vào đêm tối an tĩnh cho cảm giác lạnh lẽo cả người. Tám trăm người đã đi, có rất nhiều thuộc hạ trung thành cũng đã đi. Sự việc ngay trước mắt, từ phồn hoa đến vắng lặng, đề khiến người ta cảm thấy trống rỗng. Bộc Dương ngồi tại trong điện, nhìn bên ngoài phủ ánh lửa sáng cả một vùng, lại thêm tiếng vang của giáp trụ chạm vào nhau. Nàng đơn giản ngồi chờ, trên mặt không một chút thay đổi. Chỉ chốc lát, tiếng bước chân dồn dập vang lên, cấm quân phá cửa tiến vào tới ngoài đình viện. Thấy Đại trưởng công chúa đang ngồi ngay ngắn trong điện, đội cấm quân ngạc nhiên mà dừng lại. Ảnh hưởng của nàng vẫn còn, cho dù trở thành tù nhân nhưng vẫn không người nào dám trước mặt nàng làm càn. Toàn quân hai mặt nhìn nhau, chân như bị bám trụ, đứng tại chỗ không dám vọng động, lại nhìn trong điện như thấy bản thân như tên hề đang nhảy nhót diễn trò. Dẫn đầu là người vừa được Hoàng đế cất nhắc lên Trung Thư Xá Nhân, tự thấy bản thân quá khiếp sợ trước nàng, hắn cả giận, tự tăng thêm can đảm rồi tiến lên cao giọng quát. "Bệ hạ hạ chỉ, tại sao Điện hạ không quỳ nghênh?" Bộc Dương nhướn mày nhìn qua. Cho dù hoàn cảnh như vậy, nhưng khi bị ánh mắt trong suốt của nàng chiếu tới, Trung Thư Xá Nhân này thiếu chút đã đem thứ dũng khí vừa nhặt được kia quăng không còn sót cái gì. Bộc Dương lại thản nhiên nở nụ cười. "Ta tôn ngươi ti, gặp ta tại sao ngươi không quỳ bái?" Khuôn mặt trắng bệch của vị Trung Thư Xá Nhân bất giác đỏ bừng, hắn thấy bản thân như một tên tiểu nhân bị lột trần trong ánh mắt của Đại Trưởng công chúa. Bộc Dương ngại nhiều lời cùng đám người này, vẫn ngồi như cũ, nhìn người bên dưới như không thấy, lạnh lùng nói.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Xuân Như Cựu - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Les, Bách Hợp Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/61-23322-1#ixzz6UP5CpEUO




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Les, Bách Hợp Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile