»  
»  
13:21, 05/08/2020

Yểm Nguyệt
✿ Người Đăng: Buttintin ✿ Tác Giả: Hoa Dung Đạo
36 Lượt Xem 10 Bình Chọn Truyện Cùng Người Đăng
ĐỌC Chap 1 ĐỌC Chap Mới Nhất


✿ Nội dung truyện Yểm Nguyệt


Yểm Nguyệt

Tác giả: Hoa Dung Đạo

THỂ LOẠI: Cổ trang, 1x1, giang hồ, HE

NHÂN VẬT: Tà mị lãnh khốc công x Tuyệt mỹ vạn nhân mê thụ




GIỚI THIỆU (By Lam)

Đại khái là câu chuyện về hội chứng Stockholm (hội chứng yêu người bắt cóc mình aka rape riết phát ghiền) của một em ‘chân dài’ vạn nhân mê, hoa gặp hoa phun (mật), người gặp người phun (máu mũi) và một anh ‘đại gia’ trùm giang hồ. Truyện không ngược tâm ngược thân gì cả, nếu có thì chỉ là anh công quá đầu gỗ không biết dùng lời lẽ bày tỏ tình cảm (mà chỉ dùng hành động thực tế) thôi. Công đầu gỗ, còn thụ thì đầu đá, nhất định phải bắt công tỏ tình mới chịu lấy chồng happy Nhà em thụ rất có thế lực, nhưng gặp anh thì như bèo so với ca nô, vậy nên cũng không (dám) phản đối gì >_< Anh có bạn thuộc hạ fanboy kiêm tư vấn tình yêu hôn nhân gia đình, còn em có nguyên dàn ca ca đệ đệ FA rất cute ~ Văn phong dễ đọc, H không thô, và đương nhiên là HE ~


Chương 1

Sương sớm nhàn nhạt bao quanh trang viện nguy nga sừng sững, như mây trong nước, như một tầng lụa mỏng manh.
Sương tan, ánh mặt trời vàng rực lập tức toả xuống mặt đất, chiếu lên những đoá hoa như ngọc, toả mùi hương thơm ngát, đúng là cảnh xuân rực rỡ. Lúc này võ trường của Đỗ gia bảo lại loé lên ánh kiếm sáng quắc, quyền chưởng giao nhau sinh ra những tia gió xoàn xoạt.
Ta lặng lẽ đứng dưới tàng cây bên cạnh võ trường, lộ ra ánh mắt hâm mộ và buồn bã nhìn mọi người luyện tập.
Người của Đỗ gia bảo nổi danh võ lâm, lẽ ra từ nhỏ phải là kì tài luyện võ, không có kĩ năng gì là không biết, nội lực cuồn cuộn, chiêu thức sắc bén... Ai cũng thế, ngoại trừ ta.
Cũng tập võ từ nhỏ, nhưng nội lực của ta không thâm hậu như đại ca, kiếm thuật không bén nhọn như nhị ca, ám khí không tài giỏi như tam ca, khinh công không thượng đẳng như tứ ca, thậm chí lục đệ nhỏ hơn ta vài tuổi nhưng võ công cũng tốt hơn ta rất nhiều.
Trên giang hồ thỉnh thoảng nghe thấy người ta tán thưởng người của Đỗ gia bảo hành hiệp trượng nghĩa, anh dũng khi gặp chuyện bất bình, được nhiều người hâm mộ. Thế nhưng người ta đã quên mất Ngũ thiếu gia của Đỗ gia, thậm chí còn có người cho rằng Đổ gia chỉ sinh ra năm người con trai đầy triển vọng.
Rốt cuộc, sau khi tiểu muội được khen tặng là Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, tên của ta triệt để bị quên đi.
Ta không quan tâm chuyện này cho lắm, trên đời có người giỏi võ thì cũng sẽ có người dở võ, mà ta chỉ thuộc dạng bình thường. Nếu thật sự có gì đó phải phàn nàn, thì chỉ là xấu hổ với sự kì vọng của cha mẹ mà thôi.
Ta từng tự trách quỳ xuống trước mặt cha mẹ, sợ rằng một người không giỏi võ như ta sẽ tổn hại đến danh tiếng của Đỗ gia. Thế nhưng phụ thân vuốt ve tóc ta mà an ủi. "Yểm Nguyệt cũng khiến trong nhà có hơi hướm của người đọc sách mà"
Từ đó ta không tiếp tục cưỡng cầu ở sân luyện võ nữa.
Mỗi người có số phận của riêng mình.
Hôm đó ta và mấy huynh đệ ra ngọn núi ở ngoại thành chơi, vốn là non xanh nước biếc, hoà thuận vui vẻ, nhưng dông tố nổi lên khiến mọi người xung quanh đua nhau tìm chỗ trú, khiến ta thất lạc với những người khác.
Ta men theo con đường nhỏ không quen thuộc lắm, may mắn tìm được một căn nhà bỏ hoang.
Giọt mưa nhỏ như hạt đậu ào ào rơi xuống, ta vội bước vào nhà, gạt những sợi tóc ướt dính vào gò má ra, vô tình phát hiện trong phòng có dấu chân.
Một nam tử áo đen lười biếng gác chân ngồi bên tường, mái tóc đen như mực ẩm nước, trước mặt là một đống lửa cháy sạch, xua tan một phần khí lạnh trong phòng. Thế nhưng toàn thân đều là nước mưa khiến ta hơi rùng mình một cái.
Nam tử kia tuy chưa từng ngẩng đầu nhìn ta một cái, nhưng khiến ta không tự chủ được để ý tới hắn.
Chắc là một người nghiêm túc, trong đầu ta hiện lên suy nghĩ này. Nhờ vào sự nổi tiếng của Đỗ gia bảo, từ nhỏ ta đã gặp rất nhiều loại người: bạn bè, kẻ thù, những kẻ nịnh hót... Trong chốn giang hồ cũng không thiếu những người trầm mặc ít nói, đối với dạng người như nam tử trước mặt, phương pháp tốt nhất chính là mặc kệ hắn, giống như hắn không thèm nhìn tới ta vậy.
Đáng tiếc, quyết định trong lòng ta lại nhanh chóng bị cái lạnh lung lạc. Những đồ vật mang theo đều do người hầu giữ, trên người ta ngay cả đá lửa cũng không có! Chán nản một lúc, vì nội lực của mình chỉ thường thường, ta đành quyết tâm lấy lòng nam tử cùng trú mưa với mình.
"Huynh đài...". Một lúc lâu sau, biết rằng người này vĩnh viễn sẽ không để ý tới ta, ta đành tự nói tiếp, dù sao cũng đã mở lời rồi, có nghe hay không là chuyện của hắn. "Huynh đài, có thể cho ta mượn lửa...". Những chữ còn lại toàn bộ bị ta nuốt xuống yết hầu.
Ánh mắt nam tử bất ngờ quét tới, đôi mắt tà mị khí phách như chim ưng, con ngươi đen lạnh lùng nghiêm nghị, loé sáng dưới ánh lửa khiến người ta lông tơ dựng đứng, không dám nhìn gần!
Hắn lạnh lùng nhìn ta, đôi mắt sâu thẳm không hề gợn sóng, nhưng vì vậy mới khiến ta cảm nhận được khí thế áp bức của hắn.
Ta nhút nhát lùi về sau một bước, không tự chủ nuốt một ngụm nước bọt!
Nam tử hứng thú nhếch môi, cánh môi mỏng truyền ra chất giọng trầm thấp. "Mượn? Ngươi có trả nổi không?"
Trong nháy mắt, áp lực mạnh mẽ vô hình ép xuống ngực ta, khiến ta gần như không đứng vững. Vội tự trấn định khiến cho bản thân không thể run rẩy một cách mất mặt như vậy, bằng sự kiêu ngạo của người Đỗ gia, một lát sau ta mới tìm về giọng nói của mình. "Bao nhiêu mà... không trả nổi?". Ta nhớ trong người còn một ít bạc vụn.
Kể ra thì chỉ mượn một ít lửa sưởi ấm, hong khô quần áo thôi, cần gì phải trả tiền? Chỉ có thể nói rằng nam tử áo đen này là kẻ cực kì keo kiệt còn sót lại trên đời, quỷ hẹp hòi!
Thầm chửi đối phương một trận xong, không biết lấy ở đâu ra dũng khí mà ta bước tới chỗ nam tử, cởi áo ngoài ra, thoải mái giăng lên cọc gỗ bên cạnh đống lửa, không khách khí ngồi xếp bằng xuống, nhưng vẫn theo bản năng cách xa hắn.
Đống lửa mang tới hơi ấm khiến thân thể đông cứng của ta ấm áp lại.
Lúc này nam tử thản nhiên đứng dậy, dưới sự nghi hoặc của ta mà đến gần, ngồi xổm xuống cạnh ta, một tay cưỡng chế bóp lấy cằm ta, khiến ta đối diện với gương mặt anh tuấn và đôi mắt lạnh lùng của hắn. Có lẽ là sự lúng túng trong đôi mắt to tròn của ta lấy lòng hắn, trên mặt nam tử hiện ra ý cười, nghiêng người kề môi vào tai ta, nhẹ nhàng hà hơi. "Ta sẽ không khách khí"
Ta trừng mắt nhìn nam nhân trước mặt, tức giận muốn tránh ra nhưng lại bị hắn bắt lấy cổ tay đẩy qua một bên. Ta dùng hết sức chống lại nhưng vẫn quá yếu ớt so với hắn.
"Ngươi làm gì vậy, buông ra!". Trong lòng ta bộc phát tức giận, ra sức giãy dụa. Nam nhân này muốn làm gì?
Nam tử áo đen nhếch môi. "Nếu cần ngươi có thể kêu lên"
Nói xong bèn bá đạo hôn lên môi ta. Ta không kịp ngậm môi, lại còn ngơ ngác hơi hé ra, đầu lưỡi nam tử không hề gặp trở ngại mà luồn vào, tuỳ ý đẩy lưỡi ta ra, quấn hút. Hơi thở cực nóng không ngừng đảo quanh khoang miệng, dường như ngăn không cho ta tiếp túc với không khí. Vất vả lắm mới thoáng chốc tách ra, nhưng lại kéo theo một tia nước lấp lánh. Không khí mập mờ quanh quẩn, ta thở hổn hển, mặt đỏ lên, đầu óc hỗn loạn, chỉ có thể nghĩ rằng: Nam nhân này thế mà mới hôn ta!
Ý thức đột nhiên phục hồi, ta cắn răng chửi. "Khốn kiếp!". Ta bắt đầu vội vã tránh né nhưng không hề có chút tác dụng.
Trong lòng sợ hãi, ta dùng hai tay cố gắng đẩy ra thân thể cường tráng của hắn nhưng không nhúc nhích mảy may. Nếu hỏi có khi nào ta từng hối hận về võ công của mình thì khẳng định không có lúc nào hơn được lúc này!
Nam tử đặt ta nằm ngửa xuống đất, siết chặt lấy hai tay ta, hai chân đá lung tung cũng bị hắn nắm lấy. Nam tử lạnh lùng nhìn xuống, giọng nói có chút không vui. "Đừng gây thêm phiền phức". Nói xong thì nghiêng người cướp lấy đôi môi ta.
Đầu tiên là nhẹ nhàng chạm môi, sau đó đầu lưỡi ấm áp dời xuống cổ ta, bàn tay mò vào trong áo, ngả ngớn chơi đùa hai khoả hồng hồng nổi lên trước ngực ta. Sự sợ hãi đột nhiên lan toả khiến ta nghẹt thở, ta tức khắc hiểu rõ ý đồ của nam tử, hoảng loạn hét to, không còn giận dữ như hồi nãy mà trong mắt ngập nước sợ hãi. Ta không nhịn được cầu xin. "Buông..."
Nam tử mạnh đến đáng sợ, hoàn toàn không nghe thấy tiếng kêu thê thảm mà gặm cắn xương quai xanh của ta. Áo trong ướt đẫm của ta cũng không còn có thể che thân, lộ ra bả vai và hơn nửa ngực.
Hắn cúi đầu ngậm lấy điểm mẫn cảm của ta, lưỡi uốn lượn, ngón tay chuyển động. Hai khoả hồng anh của ta lập tức dựng lên. Ta cong người, cảm giác tê dại truyền khắp toàn thân, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng ấm ức, nước mắt lăn xuống khoé mi.
"Đừng! Đừng...". Trong phòng tràn ngập tiếng kêu rối loạn của ta, tóc bám vào trên trán, xoã tung trên người và trên mặt đất.
Động tác của nam tử không hề bị ta ảnh hưởng, luồn tay vào quần ta, đặt lên nơi khó nói. Ta không dám tin tưởng mở trừng mắt, thậm chí còn nhìn thấy tay của hắn đang xoa nắn.
Dù không dịu dàng nhưng lần đầu trải nghiệm cũng khiến người giữ nghiêm lễ giáo như ta không nhịn được thở hổn hển, lời nói đã lộn xộn, hơn nữa vì quá căng thẳng và sợ hãi mà toàn thân nóng lên. Không bao lâu, chỗ đó không còn khống chế được mà đầu hàng. Ta vô lực nằm đơ ra, hai mắt mờ sương nhìn người phía trước dùng ngón tay dính tinh dịch dò vào trong cơ thể ta.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Yểm Nguyệt - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Full - Diễn Đàn Kênh Truyện https://kenhtruyen.com/forum/71-23189-1#ixzz6UDlLVsgK




Vote Điểm :12345

Loading...

✿ XEM CÁC TRUYỆN LIÊN QUAN :Truyện Gay, Đam Mỹ Full

✿ XEM TRUYỆN KHÁC
ĐĂNG NHẬP

Tên Đăng Nhập:
Mật Khẩu:

CHỨC NĂNG
TRUYỆN NGẪU NHIÊN
TRUYỆN FULL
Lên đầu trang
Xuống cuối trang
Loading...
truyện thái mới truyện thái full oneshot đam mỹ truyện gay oneshot fanfic khải nguyên mới fanfic khải nguyên full oneshot bách hợp fanfic Bác Chiến mới fanfic Bác Chiến full Đam mỹ võng du fanfic vkook hoàn fanfic vkook mới fanfic ChanBaek full fanfic ChanBaek mới

Copyright Kênh Truyện © 2011 - 2020 - In Sách Truyện Theo Yêu Cầu
Powered by uCoz -Giao diện Mobile